MỤC VỤ GIA ĐÌNH & CÁC LỚP GIÁO LÝ

Nhớ Bố ngày Hiền phụ

Chúa dạy con biết đường về cõi sống, trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề, ở bên Ngài hoan lạc chẳng hề vơi! Thánh Vịnh (16:11)

Bố tôi qua đời đã mười hai năm, nhưng gương sáng về cách sống của Người vẫn hiện diện trong tôi. Người đã lưu lại cho tôi tất cả gia tài tinh thần của người, cũng như cho mỗi một con cháu, để càng ngày tôi càng cảm thấy gia tài đó thật qúi giá. Bây giờ tôi mới hiểu ra vì sao lúc nào Người cũng tươi cười, ngay cả khi cuộc sống gặp muôn vàn khó khăn lao nhọc.

Chúa đã ban cho Người đời sống hết sức dồi dào, đầy ơn sủng: Người được sống đến tuổi già, nhìn đàn con cháu đông đúc, và biết bao thân quyến bạn bè, ai ai cũng qúy mến thương yêu Người.

Sinh ra trong thời loạn ly, Người đã chia sẻ khổ đau của quê hương đất nước. Bốn lần vượt biển cam go, và các lần lánh nạn lớn nhỏ khác, người đã ôm trọn gia đình đem đến chỗ bằng an. Trong các chuyến đi, lúc nào chiếc ghe của Người cũng có người ngoài; Người sẵn sàng chia bớt nơi ăn chỗ nằm với họ.

Người đã thương yêu tận tụy chăm sóc mẹ tôi. Người làm những việc lớn nhỏ để bà đỡ vất vả, và chiều ý bà ngay cả khi trái ý Người. Nhờ vậy mà trong nhà lúc nào cũng đầm ấm, các con, mặc dầu đã lập gia đình, cũng muốn trở về.

Người đã hết lòng thương yêu, nuôi nấng dạy dỗ các con. Tần tảo vất vả sớm hôm, lúc ngoài khơi, khi trên bờ, lúc nào Người cũng làm việc hết sức mình để chu cấp cho gia đình. Người vui khi thấy tôi chăm chỉ học hành, và nhảy mừng khi được tôi báo tin thi đậu. Người hiền lành đến nỗi, có khi tôi làm điều lầm lỗi, Người cũng không la rầy trách mắng. Bất kể rể dâu, Người đều nhường nhịn bênh vực. Người cưng chiều cháu chắt và luôn luôn có mặt trong các dịp vui buồn.

Người dạy cho tôi biết tôn trọng người trên, thương yêu mọi người, và chăm lo thờ phượng Chúa. Tôi còn nhớ, vào mỗi mồng Một Tết, Người thức chúng tôi dậy sớm, lần chuỗi ba tràng, đọc kinh cầu. Người nói, “Mình phải đọc kinh để cầu cho quê hương đất nước, cho tổ tiên, ông bà…”

Khi có miếng ngon, Người chia sớt với bà con, ngay cả khi túng thiếu, Người cũng tìm cách giúp đỡ. Với người quen biết cùng khổ, người càng để ý chăm nom.

Nhà của Người không bao giờ vắng khách. Bạn bè của Người lui tới thường xuyên, khi công chuyện làm ăn, khi sinh hoạt cộng đoàn; Người lạ hay quen, Người đều tiếp đón niềm nở. Người sốt sắng tham gia việc chung, ngay cả khi tuổi già sức yếu, nêu gương phục vụ mọi người. Trong mọi việc, Người luôn tươi cười vui vẻ, biểu lộ lòng thương người một cách chân thành bình dị.

Người phó thác mọi điều trong sự quan phòng của Chúa, mà tôi nghĩ đó là bí quyết cuộc sống mang lại hạnh phúc cho Người.

Những ngày cuối đời, Người nằm ở nhà dưỡng lão, gánh chịu đớn đau thể xác, đền bù tội lỗi cho tôi và các con cháu. Những lần ghé thăm và đút cho người ăn, tôi sung sướng vô cùng. Lần nào Người cũng ăn hết mâm cơm. Với căn bệnh quên Alzheimer như của cố Tổng thống Reagan, nhưng khi nghe đọc các câu kinh quen, người im lặng lắng nghe và như muốn đọc theo. Gần gũi Người tôi thấy thật vui, vì biết mình còn bố, vì Người sống thọ.

Bây giờ Người đã ra đi và mỗi khi có dịp hồi tưởng, như trong ngày Hiền Phụ, tôi nhớ các gương sáng của Người. Tôi muốn bắt chước Người, nhất là sự bình tâm phó thác, lòng thương yêu tha nhân như Người đã thể hiện. Gia sản đó thật qúy giá nhưng cũng nhiều thách đố, vì sống được như Người quả là một hồng ân mà Chúa đã ban cho.



Trần Hiếu

(Nguồn: Web GP Vinh)